Anh em
// August 15th, 2006 // No Comments » // 11. Special Tips
(truyện ngắn của Nguyễn Thị Thuỵ Vân)
Trời hưng hửng. Một chút bụi còn vương vất. Thập thò trước đôi cổng sắt cao nghêu nhà nuôi trẻ mồ côi còn khép kín là hai đứa bé gầy còm, rách rưới. Thằng anh, áng chừng 10 tuổi, mặt mày lơ láo, sợ sệt. Đứa em nhỏ, khoảng lên ba, hai mắt loà, lồi hẳn ra ngoài như hai viên bi mờ đục.
Buổi sớm, đường dốc cao, xe qua vùn vụt. Không ai buồn liếc mắt nhìn quanh. Mặt thằng anh nghe ngóng, quan sát, đứa em ngồi thụp xuống đất ủ rũ. Như chú chó con khát sữa. Thỉnh thoảng, đứa em cất tiếng gọi:
- Anh hai ơi !
Thẳng anh trả lời bằng cái hắng giọng, Biết có anh bên cạnh, thẳng em tỏ vẻ yên tâm.
- Vô đó được ăn no. Được uống sữa. Được ăn bánh kẹo. Đủ thứ hết, thằng anh dỗ. Nhớ không đuợc khóc, người ta đánh. Thằng anh dặn thêm. (more…)



