Posts Tagged ‘truyện-ngắn’

Anh em

// August 15th, 2006 // No Comments » // 11. Special Tips

(truyện ngắn của Nguyễn Thị Thuỵ Vân)

Trời hưng hửng. Một chút bụi còn vương vất. Thập thò trước đôi cổng sắt cao nghêu nhà nuôi trẻ mồ côi còn khép kín là hai đứa bé gầy còm, rách rưới. Thằng anh, áng chừng 10 tuổi, mặt mày lơ láo, sợ sệt. Đứa em nhỏ, khoảng lên ba, hai mắt loà, lồi hẳn ra ngoài như hai viên bi mờ đục.

Buổi sớm, đường dốc cao, xe qua vùn vụt. Không ai buồn liếc mắt nhìn quanh. Mặt thằng anh nghe ngóng, quan sát, đứa em ngồi thụp xuống đất ủ rũ. Như chú chó con khát sữa. Thỉnh thoảng, đứa em cất tiếng gọi:
- Anh hai ơi !
Thẳng anh trả lời bằng cái hắng giọng, Biết có anh bên cạnh, thẳng em tỏ vẻ yên tâm.
- Vô đó được ăn no. Được uống sữa. Được ăn bánh kẹo. Đủ thứ hết, thằng anh dỗ. Nhớ không đuợc khóc, người ta đánh. Thằng anh dặn thêm. (more…)

Mỗi ngày đều là dịp đặc biệt

// August 1st, 2006 // No Comments » // 11. Special Tips

Mỗi ngày đều là dịp đặc biệt

Anh rể tôi mở ngăn kéo hộc tủ của chị tôi và lấy ra một gói giấy lụa. Anh nói: “Đây là một cái jupe lót”. Anh mở gói giấy ra và trao chiếc váy cho tôi. Nó được làm bằng lụa trông rất thanh nhã với những hoa văn được thêu bằng tay tỉ mỉ. Mẩu giấy ghi giá tiền khá đắt vẫn còn đính trên đó. “Jan đã mua cái này cách đây khoảng 8 hoặc 9 năm, khi anh chị lần đầu tiên đến Nữu Ước. Cô ấy không bao giờ mặc nó. Cô ấy để dành cho một dịp đặc biệt nào đó. Ừ nhỉ, có lẽ là để dành cho dịp này…”. Anh lấy cái váy từ tay tôi và bỏ chung với những áo quần khác mà chúng tôi sắp mang đến chỗ dịch vụ tang lễ. Bàn tay anh đặt chiếc váy mềm mại đó một lúc, thế rồi anh đóng sầm ngăn kéo lại và quay sang tôi: “Đừng bao giờ em để dành bất cứ thứ gì cho một dịp đặc biệt nào hết. Từng ngày em đang sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi”. (more…)

Tonic và Chocolate

// June 16th, 2006 // 2 Comments » // 09. Miscellaneous, 11. Special Tips

Đôi khi tôi thấy băn khoăn giữa Nam và Tuyên. Cả hai đều gửi thư làm quen với lời giới thiệu của tôi “thích uống chocolate nóng”. Tuyên khẳng định là tôi có sở thích giống anh, còn Nam nói món chocolate của tôi gợi cho anh nhớ một câu chuyện thú vị mà anh đã đọc ở đâu đó, nếu có dịp sẽ kể cho tôi nghe. (more…)

Chuyện kể trong nước mắt

// June 14th, 2006 // No Comments » // 09. Miscellaneous, 11. Special Tips

Nghị Minh (Trung Quốc)

Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học.
Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo: Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé!. (more…)

PHVsPjwvdWw+