Posts Tagged ‘thơ’

Bao Nhiêu

// May 5th, 2009 // No Comments » // 09. Miscellaneous

Bao nhiêu cho đủ, biết bao nhiêu
Cảm nhận thương yêu lẫn tiền tài
Tình thương, vàng bạc bao nhiêu đủ
Ít cũng thừa mà nhiều vẫn thiếu hao

Bao nhiêu là đủ trong đời sống
Giàu tự tâm, khó cũng tự tâm
Làm sao biết đủ cho khỏi thiếu
Làm sao thấy thừa cho an tâm (more…)

“Mai này con sẽ đọc cho mẹ (anh ấy) nghe” :P

// February 11th, 2008 // No Comments » // 09. Miscellaneous, 11. Special Tips

NGƯỜI THỨ HAI.

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con,
Vì trước kia anh ấy là của mẹ,
Anh ấy yêu con một thời trai trẻ,
Nhưng trọn đời anh ấy yêu mẹ, mẹ ơi.

Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời,
Hình bóng mẹ khắc vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Cũng chỉ là người phụ nữ thứ hai (more…)

Chợ tết

// February 6th, 2008 // No Comments » // 05. Messages

CHỢ TẾT
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc,
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,
Vài cụ già chống gậy bước lom khom,
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ,
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu.
Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau,
Sương trắng đổ đầu cành như giọt sữa;
Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa,
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh;
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh,
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ.
Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ,
Để lắng nghe người khách nói bô bô,
Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi bồ,
Tìm đến chỗ đông người ngồi dở bán.
Mấy thầy khoá gò lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân;
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng lẩm nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ;
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cỏ,
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau.
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,
Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu;
Áo cụ lý bị người chen sau kéo,
Khăn trên đầu đương chít cũng tung ra.
Lũ trẻ con mãi ngắm bức tranh gà,
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi.
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi,
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa.
Những mẹt cam đỏ chói tựa son pha,
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết.
Con gà trống mào thâm như cục tiết,
Một người mua cầm cẳng dốc lên xem…
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm…
(st.)

Được 1,2 hôm nghỉ ở nhà để đưa mẹ đi mua sắm Tết, bây giờ người người, nhà nhà đi… siêu thị Tết rùi, chợ Tết khg còn chiếm thế thượng phong nữa, tuy là vậy nhưng chợ vẫn đông, buôn bán tất nhiên là bát nháo hơn siêu thị, nguồn gốc thực phẩm, hàng hóa của chợ bây giờ cũng khiến ngươi tiêu dùng lo lắng, khg an tâm về nơi xuất xứ.

Từ ngày siêu thị đi vào thói quen mua sắm của hầu hết người dân thì mình cũng thích đi siêu thị hơn là đi chợ, vừa mát, vừa thơm tho, vừa thoải mái chọn lựa hàng hóa, rồi còn có thể vừa mua sắm vừa nghe nhạc, khg sợ móc túi – cướp giật, ra tính tiền thì có thể cà thẻ chứ khg cần vác cả cọc tiền đi theo v.v… bao nhiêu là sự tiện lợi khi chuyển từ thói quen đi chợ sang đi siêu thị…

Đọc bài thơ trên tả về cảnh chợ Tết mà mình thấy thấp thoáng lại không khí rộn ràng chợ Tết năm nào. Nhưng chắc chắn đó khg phải là khung cảnh chợ Tết ở Sài Gòn này.
Nhớ nhất là có năm nào đó 30 Tết mình chen vào chợ mua hoa cúng đêm 30 thì bị bọn móc túi lấy mất… 20K lúc nào khg hay (20K lúc đó là giá trị lớn lắm à nha!), làm đau khổ ghê gớm . Năm nào cũng làm oshin của mẹ, đi chợ xách đồ cho mẹ tê cả 2 cánh tay, nóng nực, bực bội… tóm lại sau những lần đó thì mình đâm ra ghét đi chợ Tết lun. Thật ra mình vẫn thích cái không khí rộn ràng trước Tết hơn, qua mùng 1 là hết còn không khí Tết nữa rùi.

Năm nay cũng vậy thôi, mình cũng khg hào hứng lắm với Tết nhất. Hôm trc đi coi bói, bà thầy bói bảo mình về tiền bạc thì khg phải lo lắng nhưng bản thân từ nhỏ đến lớn rất là lao tâm. Năm nay sẽ có nhiều biến động trong cuộc sống và trong gia đình… Mong là mọi chuyện sẽ qua đi trong tốt đẹp.

Bài thơ “Đôi dép”

// November 9th, 2007 // No Comments » // 11. Special Tips

Chắc ai cũng đã từng 1 lần nghe về bài thơ Đôi Dép của Nguyễn Trung Kiên rùi nhỉ! (trừ tui ).

Chuyện là sáng nay tui lui cui chụp hình đôi dép tí hon mà lúc trc “bé” Mai tặng, thì “bé” Hằng hứng chí đọc 2 câu thơ:

“Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép”

Xong thì nó hỏi tui là: “chị có nghe bài thơ này bao giờ chưa?”, tui bảo: “sao nghe lạ hoắc zị!!!”, thế là nó bức xúc quá “sợt” cho tui nguyên 1 bài để tui bổ sung zô cái mảng văn chương đang bị thiếu hụt trong đầu mình . Đọc xong mới ngờ ngợ hình như mình cũng đã từng nghe qua bài này (more…)

PHVsPjwvdWw+