// March 15th, 2011 // No Comments » // 05. Messages
Nỗi nhớ giày vò tất cả những ai không thể điều khiển đc suy nghĩ, cảm xúc của họ.
Muốn quên và muốn chấm dứt tất cả ngay bây giờ.
Đã phần nào xác định đc những gì người ta nghĩ về mình nhưng sao vẫn cứ muốn tự dối mình.
Dối người và dối mình nhưng có lẽ đau khổ nhất là tự dối mình.
Buồn, khóc ích gì khi chỉ có mình mình là phải chịu đựng. Người ta thì không.
Nhớ mong có nghĩa lý gì khi hình ảnh ng ta tràn ngập trong đầu mình mỗi phút mỗi giây, nhưng người ta thì không.
Muốn hiểu tại sao mình cứ nhớ người ta hoài như vậy nhưng vẫn chưa có câu trả lời chính xác.
Cái duyên không ra duyên mà nợ thì chắc chỉ có mình nợ người ta nên mình mới phải khổ sở như thế này trong khi người ta thì không.
166 ngày để đi đến hồi chấm dứt. ta còn đau đớn vì bị ràng buộc vây hãm bởi một thứ cảm xúc khó giải thích.
Người ta đã nói thẳng thừng như thế sao điều đó làm đau mình mà không làm mình từ bỏ hẳn.
Có lẽ hành động đã có phần từ bỏ rồi nhưng điều đó khg làm tâm trí xuôi theo.
Cầu mong sự bình an cho tâm trí vì bây giờ thấy rằng sống-chết mong manh, yêu-ghét sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu mình dễ dãi.
Một tình yêu thật sự đối với mình đó là sự vun đắp tình cảm từ cả hai, khg phải chỉ là sự rung động nhưng mình lại quá khổ sở vì quá dễ ngã quỵ vì sự rung động, mà lại chỉ là sự rung động đơn phương.
Không dám nói thẳng với ng ta rằng mình yêu người ta vì mình còn muốn giữ cái “tôi”.
Cũng vì chẳng thấy được tương lai gì cho mối quan hệ này.
Phải chăng tình cảm này chỉ đơn thần là một thứ tình cảm giúp bản thân thoát khỏi sự cô đơn cứ đeo bám dai dẵng bao năm trời chứ khg hề là một mối quan hệ trông chờ vào sự dài lâu.
Lỗi tại mình, mình đã khg chân thành thì người ta cũng không chân thành.
Không phải cứ yêu thích ai thì người đó sẽ yêu thích lại mình. Đó là ngộ nhận trong tình cảm.
Cảm giác tội lỗi đã phần nào làm mình cảm thấy không còn xứng đáng với bấy kì tình yêu nào nữa. Biết đâu mình sẽ lại lừa dối người yêu mình và làm cho họ mất niềm tin.
Thôi thì hãy chấp nhận nỗi buồn, nỗi cô đơn và chấp nhận lánh xa những thứ tình cảm phù phiếm đó.
Hãy chấp nhận rằng mình khg thật lòng thì sẽ gặp những người cũng không thật lòng đến với ta trong đời. Luật nhân quả, vay trả là vậy.
Nỗi đau rồi cũng sẽ đến lúc kết thúc.
166 ngày kể từ bây giờ, có thể là sớm hơn… biết đâu đc.
Mình sẽ quên.
Rồi tất cả đều sẽ như bọt xà phòng, bay lơ lửng một lúc rồi sẽ tan vào không khí, không còn để lại dấu vết gì.
Tình cảm cũng vậy, cũng sẽ nhạt nhòa, cũng sẽ tan biến, cũng sẽ hóa vào hư vô.
Đừng yêu nữa và cũng đừng hy vọng vào một tình cảm khác giới nào khác. Bởi vì rồi nó cũng sẽ tan biến và làm mình đau đớn.
Trái tim mình đã quen chịu đau đớn nhiều rồi, thêm một vết nữa cũng đâu có sao, rồi nó sẽ tự lành, rồi mọi việc sẽ qua, mọi cảm xúc sẽ chấm dứt.
