Archive for 05. Messages

Tản mạn cuối năm 2013

// January 30th, 2014 // No Comments » // 05. Messages, What We Are Thinking

Tản mạn cuối năm 2013 chuẩn bị đón năm mới 2014!

Bây giờ mà để nhớ lại hết những sự kiện nổi bật nhất mà năm 2013 mình đã làm thì chỉ có thể xem lại từng mốc thời gian qua FB thôi.

Mình cảm nhận rằng có 1 điểm khác biệt giữa Tết năm nay và Tết năm ngoái là năm nay mình… thất nghiệp. Nhưng thật sự để so sánh cảm xúc năm nay với cảm xúc năm ngoái vào thời khắc này và khi đọc lại những gì mình đã viết vào Tết năm ngoái thì có vẻ năm nay tinh thần mình có vẻ không ảm đạm nhiều như năm ngoái, bởi nhìn chung những việc và những thay đổi đáng kể trong năm qua quả là đáng để bản thân mình tự hào.

Năm ngoái mặc dù ít mong đợi những thay đổi của bản thân nhưng dù sao thì cũng vẫn có khá nhiều thay đổi tích cực, điểm lại những gì mà mình đã thực hiện thành công nha:

“học cách tin tưởng vào bản thân” là một điều vô cùng quan trọng trong cuộc sống, càng biết tin tưởng vào bản thân bạn sẽ càng cố gắng làm được nhiều điều mà bạn tưởng chừng như không thể.
Mình đã từng lo sợ, hoang mang và nghi ngờ về khả năng của mình trong nhiều công việc. Tâm lý sợ thất bại là một điều dễ hiểu khi trong xã hội hiện nay có quá nhiều sự cạnh tranh đến khốc liệt, nhưng điều quan trọng là ai trong chúng ta cũng có những cơ hội dành riêng cho mình và để nắm lấy đc cơ hội đó thì phải tin tưởng vào bản thân. (more…)

Thành công hay thất bại

// September 9th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Thất bại trong một chuyện gì đó, dù là chuyện lớn hay nhỏ cũng làm mình cảm thấy đôi chút buồn tủi và hoài nghi về bản thân, cảm thấy có một bức tường vô hình chắn trước mặt khiến mình không muốn vượt qua nữa.

Giống như khi bạn tự tin về mình trước bao nhiêu thì sau khi thất bại bạn lại càng thất vọng về mình bấy nhiêu vậy đó.

Dẫu biết rằng nhiều người có được thành công là từ những thất bại của họ mà đúc kết thành, nhưng thật sự khg thể cứ sau những thất bại mình lại có thể cười vui vì nghĩ rằng mình sắp thành công đc.
Nghĩ đến việc phải cố gắng nhiều hơn nữa trên cả một chặn đường dài trước mắt mà thấy sao mệt mõi quá!

Cảnh giác

// September 1st, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Giờ đi ra đường, 1 là hok xài đt, 2 là lỡ phải bắt buộc xài thì phải leo lên lề, ngó dáo dác (như mình là ăn trộm zậy), cảnh giác cao độ, nếu có ng đi theo thì kiu người đó xuống xe đứng canh xung quanh cho mình trc khi rút đt ra.
Móa, chỉ vì có cái đt mà mất lun bàn tay thì nhảm hok gì bằng.

Đi xe xịn thì có cốp xe để tống hết đồ vào nhg lỡ nó mà cướp xe là bao nhiu đồ cũng đi chung lun đó nhe.
Đi xe tàng thì an toàn hơn nhưng lại hok có cốp để đồ, treo trên xe nó chạy qua giựt 1 phát cũng đi đời, nên tốt nhất xài bao ni-lông đi, ngụy trang, hơi mất mặt tí mà hok mất mạng.

Vậy lỡ lúc bị giựt đồ, câu hỏi là ta có nên la lên hok?
La lên có 2 điều sẽ xảy ra, 1 là hên gặp anh hùng đâu đó xuất hiện, giựt lại cho mình, rồi mình sẽ rưng rưng cảm ơn rối rít (như phim), 2 là có tác dụng ngược, làm thằng đấy sợ, thay vì sợ ng ta phải bỏ chạy, đây nó quay sang chém cho một nhát, có phải đi đời nhà ma hok…hic
Suy ra, thôi XH bây giờ Lý Thông nhiều hơn Thạch Sanh, im lặng là vàng – cứ vậy mà áp dụng.

Tránh đeo đồ giả mà nhìn sáng quá, gặp phải mấy thằng vã quá, thấy gì cũng vơ, đâm ra chuốc thương tích vào người chỉ vì… đồ giả.

Cuối cùng.
Nên học vài chiêu tự vệ.
Ra đường giả nghèo cho lành.
Đẹp quá thì đeo khẩu trang vào vì cướp sắc còn ghê hơn cướp của đó ha.

Huế

// August 31st, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Trong chuyến đi Bến Tre vừa rồi, tôi có dịp đi chung cùng với đoàn làm việc ở Exotissimo, trong đó có 1 gia đình người Huế, 2 vợ chồng đều là người gốc Huế nhg đã vào SG sinh sống hơn mười mấy năm nay, sinh 2 đứa con trong này nhưng chị ấy kể 2 đứa bé đi học thì nói tiếng Nam với bạn bè nhưng về nhà nói chuyện với ba mẹ thì lại nói tiếng Huế, anh chị không ép nhưng bản thân tụi nhỏ rất thích dùng tiếng Huế để nói chuyện với ba mẹ.
Lần đầu tiên tôi được nghe tiếng Huế bằng giọng trẻ con, cảm giác nghe rất thú vị, âm điệu trong trẻo, dịu dàng và ngây thơ – bởi bản chất của giọng Huế đã toát lên sự trang nhã, thanh tao của những bậc vua chúa chốn cung đình.

Một nữa dòng máu trong tôi là người Huế. Mami kể, ông cố Ngoại (ba của bà Ngoại) lúc còn sống là thợ may áo hoàng bào cho vua trong cung. Dòng họ Ngoại hiều đời là thợ may danh tiếng, có cả nhà thờ họ Phan, nổi tiếng ở làng Sình. Ngoại tôi, phận làm dâu, gánh vác trách nhiệm thay cho ông Ngoại mất sớm nên hằng năm phải ra Huế 2, 3 lần để lo chăm mon, cúng kiếng, trùng tu cho nhà thờ họ. Ngoại tôi nói tiếng Huế nhưng không…rặt, nên khi sanh mami tui, các cậu, các dì, thì hok hiểu sao chỉ có mình mami tui là có thể nói đc tiếng Huế lưu loát nhất, còn các dì, cậu còn lại thì vẫn nói giọng Nam như bình thường.

Hãy giữ một chút gì rất Huế… (more…)

Làm bánh – yêu thích rồi sẽ đam mê…

// August 18th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Làm bánh nói riêng (công việc của người đầu bếp nói chung) cũng là một công việc đòi hỏi nhiều sự cố gắng, tìm tòi học hỏi, kiêng nhẫn và đam mê nữa. Mà tui nghĩ, làm gì cũng cần phải có đam mê thì mới thích làm đc, mặc dù cũng còn tùy vào mức độ đam mê của mỗi người cỡ nào thì sẽ giúp cho họ thành công hơn so với những người khác.

Còn tui hả? ^^
Tui nghĩ chắc tui chỉ mới ở mức độ thích thôi chứ chưa hẳn là đam mê. Tui cũng không biết từ bao giờ tui bắt đầu thích thú quay lại với chuyện bếp núc sau cả một khoảng thời gian dài cơm hàng cháo chợ. Với lại cả một khoảng thời gian tui cần phải giảm cân nên việc tự nấu ăn càng giảm thiểu.
Nhưng tui nghĩ, mình biết nấu ăn không hẳn là chỉ dành cho bản thân mình vì theo đánh giá xuất phát từ bản thân tui, những món nào tui nấu thì ít khi tui ăn nhiều (tất nhiên hok phải vì dở mà hok ăn đâu nha!) nhg giống như khi bạn vẽ xong 1 bức tranh mà bạn vô cùng hài lòng thì bạn chỉ thích cái cảm giác ngắm nhìn sự hài lòng của người khác đối với bức tranh của bạn cũng đã đủ làm cho bạn cảm thấy vui. Vậy đó, bánh tui làm ra, tui phân phát cho mỗi người một chút và hỏi xem họ đánh giá thế nào ^^ (more…)

Từ bi

// August 7th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Những tối mưa, thấy nhiều người thật đáng thương, nhất là những người già nghèo khổ. Tối nay, tình cờ dừng đèn đỏ, tui bắt gặp hình ảnh một bà lão trông thật là đáng thương, chưa bao giờ tui thấy một người già (mà lại là phụ nữ) lại tội nghiệp đến như vậy. Người thì gầy còm, lọm khọm, vô cùng nhỏ bé ốm yếu, ngồi trên nắp cống dơ dáy, xung quanh là nhg vũng nước mưa cùng với rác rưới. Trên người quấn lớp ni-lông tơi tả, đầu đội một cái nón lá rách nát che mưa, 1 tay cầm sấp vé số gói trong bịch ni-lông, tay kia giữ cây gậy. Ngồi run rẩy dưới mưa bán vé số. Tui đây có mặc quần áo mà vẫn còn cảm nhận đc cái lạnh thấu xương của mưa đêm thì có thể hiểu bà lão phải chịu lạnh đến hơn đến thế nào!

Thật khó mà lý giải đc sao cùng là ng mà sao có nhg người phải sống khổ sở đến vậy nhất lại là ở cái tuổi gần đất xa trời, con cháu lo… Phải chăng là do số phận? Hay do họ phải trả cho hết cái “nợ” của kiếp này?

Lúc nhỏ đọc truyện thg hay khóc và bị ám ảnh bởi nhg câu chuyện miêu tả về cái nghèo mà hok ai miêu tả chân thực hơn đc Nam Cao. Bởi khi đọc nhg câu chuyện ấy bên cạnh sự thương cảm còn tạo nên một nỗi lo sợ, sợ cho chính mình một ngày nào đó cũng sẽ lâm vào cs nghèo khổ, thiếu thốn như thế, bởi đời này đâu ai nói trc đc điều gì. Bao nhiêu trường hợp con cái còn bỏ cha mẹ hoặc dùng họ làm công cụ để kiếm tiền về cho chúng vẫn nhan nhãn trong xh hiện nay.

Nhìn bà run rẩy ngồi dưới mưa bán vé số, vài ng ghé mua và cho bà tiền, nhg dù có xót xa và thg cảm đến mấy cũng chỉ giúp bà ít tiền và một chút thức ăn, rồi thôi, bản thân tui nghĩ, đối với bà, dù có tiền bà cũng chẳng thể tự lo đc cho bản thân tốt hơn, hay có thể ăn đc nhiều hơn, điều mà bà cần hơn bây giờ là mái nhà và có ng quan tâm chăm sóc. Đó là điều ai cũng có thể nghĩ đc nhg đâu phải ai cũng có thể làm đc. Lòng thương xót chỉ dừng ở việc mua dùm tờ vé số hay cho bà ít tiền, rồi khi quay xe đi, đâu ai còn nghĩ xem cuộc đời bà sau này sẽ ra sao!?…

Thôi thì, cầu trời mong bà sớm gặp đc ai đó có lòng từ bi hơn, giúp bà sớm thoát khỏi cái địa ngục trần gian này.
Sài Gòn hoa lệ, hoa cho người giàu và lệ cho ng nghèo…!

…Ba nói

// August 4th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Trong bức tâm thư của Ba có đoạn:
“Các con là con gái tất nhiên phải nghĩ đến tình yêu đôi lứa, ba tin rằng chuyện trăm năm là do duyên nợ mới thành, vậy khi nó chưa đến thì đừng quá lo lắng buồn rầu mà bỏ qua những tình cảm cao đẹp giữa mình và những người chung quanh, phải nuôi dưỡng và vun đắp tình yêu thương với chính mình và tha nhân vì đó chính là phép lạ cho cuộc sống hạnh phúc thực sự”

Nhìn lại mới thấy từ trước đến giờ Ba chưa bao giờ nói hay hỏi câu gì để làm mình cảm thấy áp lực về vấn đề này (thì ra đã phần nào chấp nhận trong âm thầm!)

Nhật ký!

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

“Quan trọng đến mấy. Cứ cách xa rồi cũng thành xa lạ…
Yêu thương đến mấy. Cứ im lặng rồi cũng sẽ nhạt nhòa”

8 vật dụng cần thiết khi đi du lịch

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages, 11. Special Tips

Dù đi du lịch nghỉ dưỡng hay đi bụi thì những món đồ như giấy tờ tùy thân, kem đánh răng, thuốc đau bụng… phải luôn luôn có trong balô của bạn.

 

 

1.Giấy tờ tùy thân:

Dù là đi du lịch trong nước hay nước ngoài thì bao giờ bạn cũng phải mang theo giấy tờ tùy thân.Nếu là du lịch nước ngoài thì phải chuẩn bị hộ chiếu, giấy chứng minh, kiểm tra vé máy bay và các giấy tờ đặt chỗ khách sạn hoặc các dịch vụ khác. Trong trường hợp có trẻ em đi kèm thì phải mang theo giấy khai sinh cho bé.Còn du lịch trong nước thì bạn cũng phải mang theo giấy CMND visa/ bằng lái xe, vé tàu xe, các giấy tờ đặt chỗ và dịch vụ khác để làm thủ tục đăng ký khách sạn.

2.Tiền, thẻ ATM:

Bạn sẽ nghĩ rằng: dĩ nhiên là đi du lịch sẽ phải mang theo tiền rồi. Thế nhưng bạn vẫn phải chuẩn bị thật kỹ để đế lúc lên đường có khi lại quên. Bạn cần chuẩn bị tiền dự phòng và nếu đi du lịch nước ngoài thì việc không thể thiếu là phải đi đổi tiền của nước đó trước ngày lên đường.Bạn cũng đừng quên mang theo thẻ ATM để đề phòng trường hợp hết tiền còn có thể gọi cấp cứu cho người thân nhờ hỗ trợ. (more…)

Không phải là ngừng yêu thương

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Nếu hằng ngày bạn vẫn ra vào facebook của người đó rất nhiều lần.

Thường không để lại một dấu vết gì . . .

Chỉ là lặng lẽ nhìn Avatar, đọc Status hay Wall post . . .

Đó là một thói quen không thể bỏ . . .

Quan tâm một cách âm thầm như vậy, không có nghĩa là tình cảm của bạn ít hơn những người nói ra bằng lời nói.

Vì – Yêu thương thầm lặng, mới chính là lúc ta yêu nhất . . .

Bởi lẽ . . .

“Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương”

~♥~

That’s Love

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

“Hãy cứ yêu như cách mình muốn nhưng với tình yêu như vậy thì đừng trông mong hay hy vọng gì cả”

Chuyến tàu

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Cách đây khá lâu, tôi đọc một cuốn sách, trong đó người ta ví cuộc đời với một con tàu.

Cuộc đời cũng giống như một chuyến tàu: người người lên lên xuống xuống.

Ở trạm này, ta gặp điều hân hoan,
Ở trạm kia, ta gặp nỗi u buồn.

Khi chào đời ta lên tàu và gặp cha mẹ ta, ngỡ rằng họ sẽ ở với mình suốt cuộc hành trình. Đau đớn thay, sự thật thì khác hẳn. Họ xuống một sân ga dọc đường và để ta lại thiếu vắng tình yêu, và sự hiện diện của họ.

Dù sao, cũng có những người khác lên tàu. Họ trở thành rất quan trọng với ta. Đó là anh chị em, bạn hữu và mọi người tuyệt vời mà ta thương mến.

Có người xem cuộc hành trình như một chuyến rong chơi.
Có người cảm thấy u sầu.
Có người luôn sẵn sàng hiện hiện và giúp đỡ những ai cần đến.
Có người xuống tàu, để lại cho người khác một nỗi nhớ khôn nguôi.
Có người vừa lên đã xuống và ta chỉ đủ thời gian để thoáng thấy họ thôi. (more…)

PHVsPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19hYm91dDwvc3Ryb25nPiAtIDwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX2Fib3V0bGluazwvc3Ryb25nPiAtICM8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19hZHNfcm90YXRlPC9zdHJvbmc+IC0gdHJ1ZTwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX2FkX2ltYWdlXzE8L3N0cm9uZz4gLSBodHRwOi8vYmx1ZXdlYnN0eWxlcy5jb20vaW1hZ2VzL2lkZXNpZ24uanBnPC9saT48bGk+PHN0cm9uZz53b29fYWRfaW1hZ2VfMjwvc3Ryb25nPiAtIGh0dHA6Ly9ibHVld2Vic3R5bGVzLmNvbS9pbWFnZXMvdGhlZ3JlZW5jaGlsZHJlbi5qcGc8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19hZF9pbWFnZV8zPC9zdHJvbmc+IC0gaHR0cDovL3d3dy53b290aGVtZXMuY29tL2Fkcy93b290aGVtZXMtMTI1eDEyNS0zLmdpZjwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX2FkX2ltYWdlXzQ8L3N0cm9uZz4gLSBodHRwOi8vd3d3Lndvb3RoZW1lcy5jb20vYWRzL3dvb3RoZW1lcy0xMjV4MTI1LTQuZ2lmPC9saT48bGk+PHN0cm9uZz53b29fYWRfdXJsXzE8L3N0cm9uZz4gLSBodHRwOi8vd3d3LmlkZXNpZ24udm48L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19hZF91cmxfMjwvc3Ryb25nPiAtIGh0dHA6Ly93d3cudGhlZ3JlZW5jaGlsZHJlbi5vcmc8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19hZF91cmxfMzwvc3Ryb25nPiAtIGh0dHA6Ly93d3cud29vdGhlbWVzLmNvbTwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX2FkX3VybF80PC9zdHJvbmc+IC0gaHR0cDovL3d3dy53b290aGVtZXMuY29tPC9saT48bGk+PHN0cm9uZz53b29fYWx0X3N0eWxlc2hlZXQ8L3N0cm9uZz4gLSBwaW5rLmNzczwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX2N1c3RvbV9jc3M8L3N0cm9uZz4gLSA8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19jdXN0b21fZmF2aWNvbjwvc3Ryb25nPiAtIGh0dHA6Ly9ibHVld2Vic3R5bGVzLmNvbS93cC1jb250ZW50L3dvb191cGxvYWRzLzEwLTk0NTQwMl8xMDE1MTYwNzYzNDUwMzk1MF8yNTA5NjYzODdfbi5qcGc8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19mZWVkYnVybmVyX3VybDwvc3Ryb25nPiAtIGh0dHA6Ly93d3cuYmx1ZXdlYnN0eWxlcy5jb20vcnNzLnhtbDwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX2ZyYW1ld29ya192ZXJzaW9uPC9zdHJvbmc+IC0gNC4wLjA8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19nb29nbGVfYW5hbHl0aWNzPC9zdHJvbmc+IC0gPC9saT48bGk+PHN0cm9uZz53b29faG9tZTwvc3Ryb25nPiAtIGZhbHNlPC9saT48bGk+PHN0cm9uZz53b29faG9tZV9hcmNoaXZlczwvc3Ryb25nPiAtIDwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX2hvbWVfZmxpY2tyX2NvdW50PC9zdHJvbmc+IC0gOTwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX2hvbWVfZmxpY2tyX3VybDwvc3Ryb25nPiAtIGh0dHA6Ly93d3cuZmxpY2tyLmNvbS9waG90b3MvYmx1ZXdlYl9rcXVhY2g8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19ob21lX2ZsaWNrcl91c2VyPC9zdHJvbmc+IC0gMjY3NDUwNTdATjAwPC9saT48bGk+PHN0cm9uZz53b29faG9tZV9saWZlc3RyZWFtPC9zdHJvbmc+IC0gPC9saT48bGk+PHN0cm9uZz53b29faG9tZV9wb3N0czwvc3Ryb25nPiAtIDwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX2xvZ288L3N0cm9uZz4gLSA8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb19tYWlucmlnaHQ8L3N0cm9uZz4gLSBmYWxzZTwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX21hbnVhbDwvc3Ryb25nPiAtIGh0dHA6Ly93d3cud29vdGhlbWVzLmNvbS9zdXBwb3J0L3RoZW1lLWRvY3VtZW50YXRpb24vaXJyZXNpc3RpYmxlLzwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX25hdjwvc3Ryb25nPiAtIGZhbHNlPC9saT48bGk+PHN0cm9uZz53b29fc2hvcnRuYW1lPC9zdHJvbmc+IC0gd29vPC9saT48bGk+PHN0cm9uZz53b29fdGFiczwvc3Ryb25nPiAtIHRydWU8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb190aGVtZW5hbWU8L3N0cm9uZz4gLSBJcnJlc2lzdGlibGU8L2xpPjxsaT48c3Ryb25nPndvb191cGxvYWRzPC9zdHJvbmc+IC0gYTo4OntpOjA7czo5MToiaHR0cDovL2JsdWV3ZWJzdHlsZXMuY29tL3dwLWNvbnRlbnQvd29vX3VwbG9hZHMvMTAtOTQ1NDAyXzEwMTUxNjA3NjM0NTAzOTUwXzI1MDk2NjM4N19uLmpwZyI7aToxO3M6OTA6Imh0dHA6Ly9ibHVld2Vic3R5bGVzLmNvbS93cC1jb250ZW50L3dvb191cGxvYWRzLzktNTc5MDdfMTAxNTE1MTA5Nzg3Mzg5NTBfMTcwMjkzMjQzNV9uLmpwZyI7aToyO3M6OTA6Imh0dHA6Ly9ibHVld2Vic3R5bGVzLmNvbS93cC1jb250ZW50L3dvb191cGxvYWRzLzgtOTQ1NDAyXzEwMTUxNjA3NjM0NTAzOTUwXzI1MDk2NjM4N19uLmpwZyI7aTozO3M6NjI6Imh0dHA6Ly9ibHVld2Vic3R5bGVzLmNvbS93cC1jb250ZW50L3dvb191cGxvYWRzLzctZmF2aWNvbjEucG5nIjtpOjQ7czo2MjoiaHR0cDovL2JsdWV3ZWJzdHlsZXMuY29tL3dwLWNvbnRlbnQvd29vX3VwbG9hZHMvNi1mYXZpY29uMS5wbmciO2k6NTtzOjYyOiJodHRwOi8vYmx1ZXdlYnN0eWxlcy5jb20vd3AtY29udGVudC93b29fdXBsb2Fkcy81LWZhdmljb24xLnBuZyI7aTo2O3M6NjI6Imh0dHA6Ly9ibHVld2Vic3R5bGVzLmNvbS93cC1jb250ZW50L3dvb191cGxvYWRzLzQtZmF2aWNvbjEucG5nIjtpOjc7czo2MToiaHR0cDovL2JsdWV3ZWJzdHlsZXMuY29tL3dwLWNvbnRlbnQvd29vX3VwbG9hZHMvMy1mYXZpY29uLnBuZyI7fTwvbGk+PGxpPjxzdHJvbmc+d29vX3ZpZGVvPC9zdHJvbmc+IC0gdHJ1ZTwvbGk+PC91bD4=