Special Tips

Bài thơ “Đôi dép”

Chắc ai cũng đã từng 1 lần nghe về bài thơ Đôi Dép của Nguyễn Trung Kiên rùi nhỉ! (trừ tui ).

Chuyện là sáng nay tui lui cui chụp hình đôi dép tí hon mà lúc trc “bé” Mai tặng, thì “bé” Hằng hứng chí đọc 2 câu thơ:

“Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép”

Xong thì nó hỏi tui là: “chị có nghe bài thơ này bao giờ chưa?”, tui bảo: “sao nghe lạ hoắc zị!!!”, thế là nó bức xúc quá “sợt” cho tui nguyên 1 bài để tui bổ sung zô cái mảng văn chương đang bị thiếu hụt trong đầu mình . Đọc xong mới ngờ ngợ hình như mình cũng đã từng nghe qua bài này

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia …

Nhưng mà có 1 bài khiến tui chú ý hơn cả bài của bác Kiên lun, đc sáng tác bởi 1 người mà tui hông bít là ai, nhưng bài thơ như phản bác lại bài Đôi Dép, tui đọc thấy cũng chí lí và có vẻ thực tế hơn cả, post mọi người cùng xem nha (vì hổng bít tác giả nên hổng có để tên đc!)

Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép.
Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhaụ
Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài.
Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.

Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước.
Lại bắt em tì lên mặt đất thô.
Anh sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
Lại biết rằng đất đen em đang tựa.

Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc.
Của sức người của vinh nhục bon chen.
Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường.
Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.

Anh không thể… để phút nào hụt hẫng.
Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên em.
Đôi dép kia đâu phải mãi song hành.
Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?

Anh sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống.
Để nhìn vào em lại bảo… giống anh.
Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn.
Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!

Thôi em nhé bài thơ “đôi dép”.
Chẳng thể là hình dáng của hai ta.
Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết.
Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von.
(st.)

You Might Also Like

No Comments

    Leave a Reply