Bệnh viện

// January 30th, 2013 // 05. Messages

Ra khỏi bệnh viện (nhất là từ phòng cấp cứu) tự nhiên trong đầu xuất hiện 2 thái cực khác nhau: suy nghĩ tích cực và tiêu cực.

Một mặt thấy trân trọng mạng sống của mình hơn, thấy thật hạnh phúc khi mình đang sống khoẻ mạnh, thấy mình thật may mắn khi ko phải bị bỏ mặc nằm trên băng ca, đau đớn, khổ sở ở giữa trạng thái sống-chết bởi những vết thương trên cơ thể. Thời điểm đó chắc là khủng khiếp lắm, khg chỉ với bệnh nhân mà còn cả đối với người nhà, chạy ngược chạy xuôi, lo tiền viện phí, có tiền cũng chưa chắc được đối xử tốt, bình đẳng mà bình đẳng trong bv có nghĩa là thê thảm…! Nghĩ đến tự nhiên thấy yêu đời hơn.

Nhg mặt khác lại thấy sợ, tự nhiên khg muốn mình phải chết già, có lẽ sau 60 “lên đường” là vừa. Nhất lại là trong hoàn cảnh neo đơn ko chồng, ko con thì chỉ trở thành gánh nặng đối với người khác. Đã già vừa hết sức lao động vừa xấu xí mà lại còn bệnh tật, làm khổ người khác thì thôi xin cho được đi nhẹ nhàng…! Nghĩ đến tự nhiên thấy… ghê :-<
Mong cho ba của đứa bạn qua đc giai đoạn nguy kịch và khó khăn này. Ai từng nuôi bệnh thì sẽ đồng cảm với nhau ngay.
Mình cũng vẫn khg muốn chết già!

Leave a Reply

PHVsPjwvdWw+