Anh em

// September 24th, 2009 // 09.002 Short Stories

Câu chuyện ngắn này tôi đã đọc nhiều lần nhưng lần nào cũng cảm thấy mắt cay cay…

Trời hưng hửng. Một chút bụi còn vương vất. Thập thò trước đôi cổng sắt cao nghêu nhà nuôi trẻ mồ côi còn khép kín là hai đứa bé gầy còm, rách rưới. Thằng anh, áng chừng 10 tuổi, mặt mày lơ láo, sợ sệt. Đứa em nhỏ, khoảng lên ba, hai mắt loà, lồi hẳn ra ngoài như hai viên bi mờ đục.

Buổi sớm, đường dốc cao, xe qua vùn vụt. Không ai buồn liếc mắt nhìn quanh. Mặt thằng anh nghe ngóng, quan sát, đứa em ngồi thụp xuống đất ủ rũ. Như chú chó con khát sữa. Thỉnh thoảng, đứa em cất tiếng gọi:
- Anh hai ơi !
Thẳng anh trả lời bằng cái hắng giọng, Biết có anh bên cạnh, thẳng em tỏ vẻ yên tâm.
- Vô đó được ăn no. Được uống sữa. Được ăn bánh kẹo. Đủ thứ hết, thằng anh dỗ. Nhớ không đuợc khóc, người ta đánh. Thằng anh dặn thêm.

Đứa em cố níu lấy đôi chân khẳng kheo của anh. Miệng méo xệch, thẳng bé muốn khóc nhưng không dám. Giữa hai đứa diễn ra cuộc dằng co thầm lặng.
- Biết có tao, người ta không thèm nhận mày đâu. Thằng anh doạ. Chỉ còn sự sợ hãi trên khuôn mặt non nớt của đứa bé sắp bị bỏ rơi. Thằng anh cương quyết gạt tay thằng em :
- Chừng nào nghe anh huýt sáo thì bò vào, nghe chưa. Dứt câu nó chạy vụt đi.

Hai tay chới với giứa khoảng không, thằng em oà khóc. Đôi mắt lồ lộ trắng dã không cho nó biết thẳng anh chạy về hướng nào.
Xa xa, bên kia đường, phía nhà thờ lớn, thằng anh lẩn quẩn lượm bao nilon. Mắt nó hướng về cánh cổng sắt. Thằng em vẫn còn ngồi đó, gào to, nức nở :
- Anh hai ơi ! Anh Hai ơi !

Không dám dừng tay, thằng anh cố moi trong đống rác tìm vật gì bán được. Nó miên man nghĩ đến ngưòi mẹ ốm đau để cố quên đi tiếng khóc của đứa em bé bỏng. Nguyện ước duy nhất của mẹ , là hai anh em nó được vào nhà nuôi trẻ mồ côi. Bà hy vọng ở đó chúng sẽ sung sướng hơn. Ít ra là chúng có cơm ăn áo mặc, chúng sẽ được đi học, dược dạy dỗ. Lớn lên, chúng sẽ có việc làm nuôi thân…

Thằng anh không hiểu điều đó đúng hay sai, nhưng vẫn làm theo ý mẹ. Phần nó, chưa thể hiểu được. Để mẹ yên lòng, trước mắt, nó sẽ mang thằng em đi.

Giờ đây, thằng em đang ngồi dưới đất, trước cổng nhà nuôi trẻ mồ côi, gào khóc gọi anh.
Cổng đã mở. Quên bẵng nhiệm vụ huýt gió cho em bò vào, thằng anh vờ lom khom bên đống rác đã xới tung nhiều lần. Chẳng còn gì trong đó .Mặt quay đi nhưng mắt liếc lại. Nó nhìn thấy có nguời từ trong đi ra. Thằng em vẫn sờ soạng. Đôi tay tuyệt vọng bám vào thành cổng.

Không thể để họ nhìn thấy mình. Đó là điều duy nhất thằng anh còn nghĩ được. nó muốn bỏ chạy thật nhanh, càng xa càng tốt. Cùng lúc, tai nó như bùng vỡ vì tiếng nức nở của đứa em tội nghiệp:
- Anh hai ơi ! Anh hai ơi !

Thân nó như bị chẻ đôi. Một nửa quay lại, một nửa bỏ trốn. Mắt nó nhìn thấy thằng em đang co rúm, run rẩy trong tay người lạ. Thằng bé bỗng dẫy dụa, cuống cuồng. Nó không cần cơm , không cần sữa , không cần bánh kẹo. Nó chỉ cấn anh hai. Nó muốn được về nhà.
- Anh cháu đâu ? Người ta hỏi.

Bất ngờ, thầng anh lao vụt tới. Hổn hển, lơ láo. Bằng tất cả sức manh của tình thương, nó giật phắt đứa em trong tay người lạ. Rồi nó bật khóc :
- Em của cháu…Em của cháu..Nó lắp bắp.
Người ta trả em nó lại cho nó.
- Ai bắt em mày đâu mà sợ. Đi mà không lo coi em…Họ trách nó.

Mặc những lời trách, thằng anh xốc vội em lên vai. Thằng em, cuống quýt bám chặt cổ anh, đôi dhân quắp quanh người. Vẫn chưa hết thổn thức.

Mắt nhoà lệ, không kịp cảm ơn, thằng anh lầm lũi bước. Lòng trĩu nặng, nó nghĩ đến mẹ & cơ hội vừa bỏ lỡ. Buổi sáng, co ro trong manh chiếu rách, mẹ đã khóc khi nhìn nó dẫn thằng em ra đi. Đúng là bà đã mong muốn điều đó, bởi không thể làm gì hơn được cho hai đứa con côi cút. Thế nhưng giờ đây, thốt nhiên thằng anh bỗng tin chắc rằng, bà sẽ vui mừng hơn nữa khi nhìn thấy chúng lại trở về.

(truyện ngắn của Nguyễn Thị Thuỵ Vân)

Leave a Reply

PHVsPjwvdWw+