My Writings. My Thoughts.
Nhật ký ngắn về cuộc sống một người đi nuôi bệnh
// January 27th, 2012 // No Comments » // 05. Messages
Type trong một tối đầu năm ở bệnh viện và đang rất quởn.
Chắc cũng khg ít người cũng đã từng phải trãi qua t.g đi nuôi người nhà bị bệnh trg bệnh viện (bv), có thể mỗi ng nuôi bệnh trãi qua nhg hoàn cảnh khác nhau (có khi còn tùy vào mỗi bv), nhg riêng tui sau những ngày tháng miệt mài đi nuôi bệnh hết ng này đến ng kia trong gia đình, họ hàng của mình thì cũng đã tự đúc kết một vài điều hay ho cho bản thân và muốn viết ra để chia sẽ với nhg ai cảm thấy thú vị về nhg gì sẽ phải thay đổi của 1 ng đi nuôi bệnh như tui. Có thời gian liên tục mỗi năm tui cứ phải khăn gói đi nuôi bệnh vài tháng vậy đó (chắc tại rảnh quá!)
Đầu năm mẹ tui nhập viện nên tui lại đi nuôi. Tự nhiên đêm nay quởn (trg khi nhg ng quởn khác ngủ hết ráo rồi) tui nằm ôm tab và quyết định type lại nhg suy nghĩ này để chia sẽ với mọi ng rằng cs hay những thói quen của một người vẫn sẽ có khả năng thay đổi nếu như ng đó…phải đi nuôi bệnh… ^^
Theo tui tự nhận xét thì đa phần nhg thay đổi đó có chiều hướng tích cực hơn tiêu cực (tất nhiên chả ai mong ng nhà bệnh để đc đi nuôi bệnh cả nhg nếu bạn lâm vào tình trạng đó thì cứ hãy lạc quan vì cứ coi như đó là cơ hội để bạn thử thay đổi chính mình (có khi khg ngờ).
Bạn sẽ kiên nhẫn hơn, hòa nhập hơn, năng động hơn, thích nghi hơn… và trên hết là biết quý sức khỏe của mình hơn.
Tui liệt kê 20 mục khiến tui khó quên nhất (có thể hơn nhg trg 1 đêm khg thể nhớ hết nỗi) Thử xem nếu là bạn thì sẽ như thế nào:
1. Cuộc sống của ng đi nuôi bệnh đi-về vội vã như một con thoi.
(Bạn mới về đến nhà chưa kịp làm j là đã nhận đc đt – của ng đang đc nhờ trực thay mình – hỏi khi nào quay lại bệnh viện?!)
2. Bạn có thể thoải mái ra khỏi nhà sau 10h, 11h, thậm chí 12h khuya mà chẳng ai càu nhàu. Thật ra cảm giác phóng xe giữa đg phố vắng hoe ban đêm đôi lúc cũng thật thú vị.
(Nhưng nếu thử đi chơi mà ra khỏi nhà vào giờ đó coi, ko bị chửi mới lạ, thể nào cũng sẽ bị “nhai” câu “đi khuya sẽ gặp cướp”, thế mà đi nuôi bệnh lại khg sao mới lạ!? – làm như ăn cướp chắc tụi nó phân biệt để cướp đứa đi chơi chứ ko thèm cướp đứa đi nuôi bệnh hay sao ấy!)
3. Nếu bạn là đứa đc mệnh danh “sống về đêm” (ý là trùm thức khuya và chuyên dậy muộn đó mà) thì cs nuôi bệnh sẽ khiến bạn sinh hoạt có quy tắc hơn: ăn cơm chiều lúc 5-6h, đi ngủ lúc 8-9h (9h là trễ rồi đó), 5h sáng thức dậy mà khg một chút vật vã (đó là so với mỗi lần bạn bị bắt dậy sớm khi ngủ ở nhà), 6h bạn đã có thể giúp ng bệnh ăn xong bữa sáng, trễ nhất 7h bạn đã có thể ăn xong bữa sáng của mình. Bạn sẽ luôn có cơ hội ngắm thành phố chuyển dần từ tối thui sang ánh sáng đầu tiên của bình minh – một khả năng mà nếu ngủ ở nhà chắc chắn bạn sẽ khg bao giờ thấy đc.
4. Nếu bạn có tính hay ngại ngùng trước đám đông thì bạn sẽ dễ dàng thay đổi ngay khi đi nuôi bệnh. Văn hóa xếp hàng, lịch sự hay nhường nhịn giữa chốn đông người (như mua bán, đóng tiền….) sẽ khg tồn tại như bạn nghĩ. Cứ bị vài lần mua đồ dở – vì cứ phải nhường nhịn – hay bị ng khác giành giường, giành phòng, giành chỗ… thì bạn sẽ tập đc tính can đảm hơn giữa đám đông – ít ra nếu khg giành đc của ng khác thì mình cũng biết cách để ng khác khg thể giành của mình. Đừng trông mong phụ nữ sẽ đc ưu tiên. Bạn sẽ phải biết tự đấu tranh để mình và ng nhà khg bị thua thiệt.
5. Nếu bạn là ng quen cs đầy đủ tiện nghi thì đây… nuôi bệnh sẽ làm bạn thay đổi. Nếu cần thì ngay cả 1 khoảng trống đủ để bạn nằm và nghiêng người thôi đôi khi cũng là quí giá (thể hiện rõ nhất câu “tấc đất tấc vàng”). Ở nhà ngủ phải có chăn ấm nệm êm hả, nuôi bệnh thì dù nằm kế cửa toilet công cộng hay nằm gần gầm giường cũng phải nằm nhé, có khi phải nằm chung với ng bệnh mà kiểu “mông trong mông ngoài” hay chỉ nằm đúng một tư thế vì có thể chỉ cần trở mình là rớt ngay xuống đất thì cũng phải chấp nhận thôi.
6. Ghét cay ghét đắng các thể loại mùi dầu gió hả. Rồi sẽ phải biết tập hửi cho quen đi.
Phải chấp nhận ngửi các thể loại mùi cho dù có hôi và khó chịu đến cỡ nào đi chăng nữa vì bạn đang sống trong 1 xã hội thu nhỏ mà khg ai mong muốn.
7. Tưởng sống khg muốn để ai chửi mình hả – quên đi, có khi bị chửi oan cũng phải cười! Phải luôn nhỏ nhẹ và thiện chí với nhg người (đa số là đàn bà) khg nhỏ nhẹ và khg thiện chí nếu bạn muốn thực hiện thành công mục đích của bạn.
8. Không thích chen lấn hả. Mơ đi! Có khi còn phải học cách chen sao cho khg ai có thể chen lại mình nữa kìa (cái này tui chưa học đc)
9. Khả năng nhịn đi toilet càng tăng cao tùy vào mức độ sạch-dơ của từng bv (nhg đa số là dơ). Chấp nhận khg cần tắm vài ngày nếu phải liên tục ở lại bv mà hok thấy phiền gì cả. Nhưng đến lúc cần mà hok có sự chọn lựa nào khác thì cũng… phải vô tư thôi!
10. Có nạn người nuôi bệnh mà muốn đi thang máy trong bv… phải mua vé mỗi đợt lên xuống. Mún tiết kiệm hay tỏ ý chống đối thì ráng mà leo cầu thang bộ nhé.
11. Ở nhà có thể bạn bỏ bữa nhg nuôi bệnh thì luôn ăn đúng giờ và đầy đủ bữa (có khi còn dư). Khg kén cá chọn canh như ở nhà, cốt yếu ăn cho có và no.
12. Sống theo cùng nhịp độ sinh hoạt của nhg ng cùng phòng, ngủ cùng ngủ, dậy cùng dậy. Biết chia sẽ “nhường cơm xẻ áo” (mới thấy nhường cơm chứ chưa thấy trường hợp xẻ áo bao giờ) với những người xa lạ khác khi họ cần.
13. Khả năng 8 tăng cao. Nhiều khi chỉ ngồi 1 chỗ mà có thể biết về cuộc sống gia đình, bệnh tật (có khi cả nhg chuyện trên trời dưới đất) của nhg ng bệnh (hoặc cả nhg ng cùng nuôi bệnh như mình) nằm cùng trong phòng, có khi khác phòng, khác tầng và nếu siêu hơn là khác khoa… Nên dù có rất nhiều thời gian rãnh rỗi nhg khg bao giờ bạn sợ buồn chán.
14. Trở nên cẩn trọng hơn với tài sản cá nhân giữa chốn tập thể. Lỡ mất thì chỉ nên than trời trách đất.
15. Bình thường chỉ chịu xách túi đẹp đi ngoài đg nhg khi nuôi bệnh thì dù có là bao ni-lông, cà mên, chén dĩa, xô chậu, BÔ… cũng phải xách (càng nhiều càng tốt để tiết kiệm sức). Và phải luôn ghi nhớ “người đâu của đó”.
16. Sợ ma hả, rồi cũng sẽ quen, dù có phải đi một mình trong bv vắng hoe giữa đêm tối thì cứ thẳng phía trước mà tiến.
17. Ở nhà bị chứng khó ngủ nếu bị ồn hoặc ngủ phải tắt đèn. Nuôi bệnh sẽ làm bạn thích nghi ngay: có thể ngủ mọi lúc mọi nơi, dù ồn đến đâu hay đèn sáng trưng cả đêm.
18. Có thể ăn liên tục mà hok bị chửi, có khi còn bị ép ăn (vì đồ thăm bệnh quá nhiều, ng bệnh thì ko ăn đc nhiều nên nếu khg ăn hư sao!)
19. Đàn bà đi nuôi bệnh chưa chắc chu đáo hơn đàn ông đâu nhé. Có nhg cặp thiệt đáng cho mình ngưỡng mộ nhg cũng có nhiều trường hợp ngược lại (thế giới quan đc mở rộng hơn).
20. Nghe nhạc là cách tự giải trí tốt nhất. Đôi khi bạn thèm đc đọc sách (ngay cả nếu bạn khg phải ng thích đọc sách).
Khi đi nuôi bệnh có thể bạn sẽ tự nhiên quên mất “cái tôi” của mình và nghĩ đến người khác nhiều hơn.
My Xmas cards 2011
// December 24th, 2011 // No Comments » // 01. My Designs
Đến hẹn lại lên với những món đồ thủ công mà mình yêu thích. Nào giấy màu, giấy hoa văn, những ý tưởng, sự kết hợp màu sắc,… tất cả cùng kết hợp để tạo ra những món quà nhỏ xinh mà mình muốn gởi đến những người bạn.
Thời gian thực hiện: 2 ngày cuối tuần
Tất cả ý tưởng và hình ảnh bên dưới được thực hiện bởi Blueweb

Bitexco building
// November 29th, 2011 // No Comments » // 05. Messages
Tòa nhà mang dáng vẻ búp sen – cao nhất Việt Nam hiện nay.
Tòa tháp cao 262m gồm 68 tầng, trong đó có 6 tầng dành cho khu thương mại với diện tích hơn 8.000m2 và khoảng 38.000m2 văn phòng hạng A, tổng vốn đầu tư khoảng 270 triệu USD. Từ đài quan sát ở tầng 47 (ở độ cao gần 200m) có thể nhìn 360 độ toàn cảnh hình ảnh TP.HCM.
Tòa nhà Bitexco nhìn từ xa – Ảnh: HOÀNG THẠCH VÂN
Với tui thì nhìn tòa nhà này từ xa mà nhất là vào buổi tối thì tui hay tưởng tượng đến hình ảnh trái bắp mọi, chắc ai mà từng ăn bắp mọi sẽ hiểu tại sao tui lại có thể hình dung tòa nhà này thành như vậy
Mục đích lên tầng 48 là để chụp đc toàn cảnh thành phố nhìn từ trên cao xuống, vậy mà chỉ do thiết kế của khu vực dành cho khách tham quan quá vô lý khi mà những gì chụp được bên ngoài gần như chỉ là cái bóng người phản chiếu trên gương cộng với những lằn đèn xanh đỏ nằm trên mặt sàn cũng phản chiếu lên gương, tệ nhất là phải chụp vào buổi tối. Tui đã cố gắng chụp trong tuyệt vọng…
Lần đầu tiên uống gzụ
// November 21st, 2011 // No Comments » // 03. Food Cultural


Saigon streets in NGO
// November 18th, 2011 // No Comments » // 05. Messages
Hình của tui chụp đã được lên… quán ăn. Sau này nếu có nhiều thời gian hơn chắc chắn tui sẽ rong ruổi chụp nhiều hơn về Saigon thân thương (nhưng cũng lắm lúc… thấy ghét) này
All photos below by Blueweb


Kính mới
// November 6th, 2011 // No Comments » // 05. Messages

Halloween flyer 2011
// October 23rd, 2011 // No Comments » // 01. My Designs
That was my first design in new company ^^

Saigon – Thành phố yêu dấu
// October 12th, 2011 // No Comments » // 05. Messages
Đây là lần đầu tiên tôi có cơ hội ngắm Thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên từ trên cao nhìn xuống tổng quát như thế này. Saigon vẫn đang từng ngày trở mình phát triễn và hội nhập. Vẫn là thành phố tập trung đông dân nhất, càng ngày càng đất chật người đông nhưng dường như đây vẫn là nơi thu hút lao động nhiều nhất trong cả nước.
Trong mắt tôi vẫn “Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi”. Nhìn từ trên cao hướng ra phía sông Sài Gòn mới cảm giác được sự hoành tráng và nét đặc trưng của một thành phố năng động.
Dorayaki – Bánh rán Đô-rế-mồn
// October 12th, 2011 // No Comments » // 03. Food Cultural
Dorayaki (tiếng Nhật: どら焼き, どらやき, 銅鑼焼き, ドラ焼き)
là một thứ bánh cổ truyền Nhật Bản. Nó có hình dáng giống như bánh bao, làm từ bột đậu, vỏ phết mật ong, và được nướng lên.










