My Writings. My Thoughts.

Nhật ký!

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

“Quan trọng đến mấy. Cứ cách xa rồi cũng thành xa lạ…
Yêu thương đến mấy. Cứ im lặng rồi cũng sẽ nhạt nhòa”

8 vật dụng cần thiết khi đi du lịch

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages, 11. Special Tips

Dù đi du lịch nghỉ dưỡng hay đi bụi thì những món đồ như giấy tờ tùy thân, kem đánh răng, thuốc đau bụng… phải luôn luôn có trong balô của bạn.

 

 

1.Giấy tờ tùy thân:

Dù là đi du lịch trong nước hay nước ngoài thì bao giờ bạn cũng phải mang theo giấy tờ tùy thân.Nếu là du lịch nước ngoài thì phải chuẩn bị hộ chiếu, giấy chứng minh, kiểm tra vé máy bay và các giấy tờ đặt chỗ khách sạn hoặc các dịch vụ khác. Trong trường hợp có trẻ em đi kèm thì phải mang theo giấy khai sinh cho bé.Còn du lịch trong nước thì bạn cũng phải mang theo giấy CMND visa/ bằng lái xe, vé tàu xe, các giấy tờ đặt chỗ và dịch vụ khác để làm thủ tục đăng ký khách sạn.

2.Tiền, thẻ ATM:

Bạn sẽ nghĩ rằng: dĩ nhiên là đi du lịch sẽ phải mang theo tiền rồi. Thế nhưng bạn vẫn phải chuẩn bị thật kỹ để đế lúc lên đường có khi lại quên. Bạn cần chuẩn bị tiền dự phòng và nếu đi du lịch nước ngoài thì việc không thể thiếu là phải đi đổi tiền của nước đó trước ngày lên đường.Bạn cũng đừng quên mang theo thẻ ATM để đề phòng trường hợp hết tiền còn có thể gọi cấp cứu cho người thân nhờ hỗ trợ. Continue Reading

Không phải là ngừng yêu thương

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Nếu hằng ngày bạn vẫn ra vào facebook của người đó rất nhiều lần.

Thường không để lại một dấu vết gì . . .

Chỉ là lặng lẽ nhìn Avatar, đọc Status hay Wall post . . .

Đó là một thói quen không thể bỏ . . .

Quan tâm một cách âm thầm như vậy, không có nghĩa là tình cảm của bạn ít hơn những người nói ra bằng lời nói.

Vì – Yêu thương thầm lặng, mới chính là lúc ta yêu nhất . . .

Bởi lẽ . . .

“Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương”

~♥~

That’s Love

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

“Hãy cứ yêu như cách mình muốn nhưng với tình yêu như vậy thì đừng trông mong hay hy vọng gì cả”

Chuyến tàu

// February 17th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Cách đây khá lâu, tôi đọc một cuốn sách, trong đó người ta ví cuộc đời với một con tàu.

Cuộc đời cũng giống như một chuyến tàu: người người lên lên xuống xuống.

Ở trạm này, ta gặp điều hân hoan,
Ở trạm kia, ta gặp nỗi u buồn.

Khi chào đời ta lên tàu và gặp cha mẹ ta, ngỡ rằng họ sẽ ở với mình suốt cuộc hành trình. Đau đớn thay, sự thật thì khác hẳn. Họ xuống một sân ga dọc đường và để ta lại thiếu vắng tình yêu, và sự hiện diện của họ.

Dù sao, cũng có những người khác lên tàu. Họ trở thành rất quan trọng với ta. Đó là anh chị em, bạn hữu và mọi người tuyệt vời mà ta thương mến.

Có người xem cuộc hành trình như một chuyến rong chơi.
Có người cảm thấy u sầu.
Có người luôn sẵn sàng hiện hiện và giúp đỡ những ai cần đến.
Có người xuống tàu, để lại cho người khác một nỗi nhớ khôn nguôi.
Có người vừa lên đã xuống và ta chỉ đủ thời gian để thoáng thấy họ thôi. Continue Reading

My birthday!

// February 12th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Sinh nhật không bánh cũng không hoa.
Chỉ có lời chúc của bạn bè qua tin nhắn, qua facebook…, đối với bạn bè, có lẽ như thế là đủ. Còn với Ba Mẹ, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ được nghe câu “Chúc mừng sinh nhật con gái!”, nhưng họ cũng chưa bao giờ bỏ rơi mình trong những lúc khó khăn nhất, có lẽ như thế là đủ.
Thêm 1 tuổi, nói chính xác là già hơn. Mọi người nhìn nhận về tuổi tác không bằng chính mình tự cảm nhận. Bởi đó là quy luật tự nhiên. Ai cũng có một thời tuổi trẻ đầy mơ ước, đầy sức sống… chỉ khác nhau là có người sống trọn vẹn ở thời điểm đó với tràn đầy những kỉ niệm đẹp…, nhưng có những người vì lý do này hay lý do khác đã để tuổi trẻ của mình trôi qua một cách ảm đạm…, mà chỉ khi bắt đầu bước sang tuổi già họ mới nhận ra mình đã vô tình bỏ lỡ quá nhiều điều tốt đẹp.

Photo: Khi xưa ta bé, cuộc đời cho ta nhiều ước mơ!

Nhưng sống là không hối tiếc, vì nếu hối tiếc thì mình sẽ phải hối tiếc cả đời. Mình cố gắng tự nhủ rằng:
Những gì thay đổi được thì hãy thay đổi.
Tin vào duyên phận.
Đừng để cho những lời nói của người khác khiến mình mất niềm tin vào cuộc sống.
Luôn nhìn vào mặt tích cực của sự việc.
Trước khi muốn phán xét ai thì nên nghĩ đến mặt tốt của họ.
Tha thứ.
Điều gì nên quên thì hãy cố gắng quên.
Tiết kiệm.
Trong tình cảm nếu ai đó khiến mình đau đớn thì hãy vui vì có nghĩa là trái tim mình chưa trở thành vô cảm.
Ai cũng có thể sống nhưng khó là sống sao cho có ý nghĩa, vì thế nên làm những việc thiện (dù nhỏ) cũng là một cách sống ý nghĩa hơn.
Sống thật.
Mạnh mẽ lên vì không phải lúc nào mình gặp khó khăn cũng có người bên cạnh giúp đỡ.
Vui thì cười. Buồn thì khóc.
Cố gắng sống trọn vẹn để không phải hối tiếc điều gì nếu cuộc đời đến với mình có quá ngắn ngủi.

Cám ơn tất cả những tình cảm và sự quan tâm của mọi người dành cho mình (cho dù âm thầm hay lồ lộ ^^) trong suốt quãng thời gian qua ♥

Số phận

// February 5th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Đời này khg phải việc gì cũng xảy ra theo ý mình. Nên khi nhìn lại mọi việc cũng đừng tự oán trách “vì sao lại xảy ra như thế?” Tất cả xảy ra đều có lý do của nó, đều do bàn tay của số phận sắp đặt.

Chuyện nhà tui

// February 3rd, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Mami tui bị cái tính ưa tích cóp đồ linh tinh.
Hễ tui mà bảo “đồ nào mà hok xài nữa thì quăng hay đem cho đi” là thể nào tui cũng sẽ bị chửi tắt bếp, banh xác pháo chỉ vì góp ý hèn mọn này :(
Vì thế đừng bao giờ chọc giận mami, nhất là bằng cách ý kiến hay đụng chạm vào đồ đạc mà chưa hỏi ý kiến của mami, nếu khg người đó sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.
Đồ mami cho, khg dùng cũng phải giữ đó, phải học theo gương của mami, đừng có dại dột mà đem quăng hay cho đi, vì sẽ có 1 ngày đẹp trời mami ngồi buồn buồn bổng sực nhớ và hỏi đến thì hok có đúng thứ mà giao nộp, lúc đó là hiểu lun; còn hok thì ráng mà ra sức chối bay chối biến là hok có thứ đó để mà chạy tội.
Phải bít trân trọng từng món đồ mà mami mua, cho dù đó chỉ là cái nắp hộp nhựa (còn cái hộp thì mất đâu rồi), vì đồ đạc là những đứa con tinh thần của mami, mặc dù 80% là đồ khuyến mãi.
Có thể nói trong nhà mami mua hok thiếu thứ linh tinh gì (nói chung đồ linh tinh cũng có lúc cần dùng đến) nhưng lúc cần thì tìm mãi hok ra (cất kĩ quá) nên thôi đi mua cái khác dùng cho nhanh 😮
Mami hay nói phải giữ những thứ đó để đến lúc cần thì có mà xài nhưng khả năng “lúc cần có để xài” chỉ chiếm 20%, còn khả năng đóng bụi chiếm hết 80%.

Nếu có ai hỏi mami sao trữ nhiều đồ thế thì sẽ nghe mami “ca” cho bài “mua để dành sau này cho 2 đứa con gái nhà này đi lấy chồng thì có cái mà dùng” (có nghĩa là thay vì mami cho vài miếng vàng thì mami cho cái chảo, vàng hok dùng để chiên cơm ăn lúc đói nhg chảo thì có thể. Mami tui thiệt là thực tế!), còn nếu lỡ chả thằng nào dám rước con gái của mami thì cũng có cái để dùng, tiền thì để làm chiện khác (Mami tui thiệt bít nhìn xa trông rộng!)

Nếu cứ đà này thì tương lai nhà tui sẽ trở thành cái vựa ve chai nổi tiếng cái quận này cho coi.

Love or not

// January 31st, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Đừng bao giờ hỏi một người rằng họ có yêu bạn hay không?
Bởi,
Nếu họ nói “có” thì chắc gì điều đó đã là thật?
Và chẳng may,
Nếu họ nói “không”, bạn chẳng phải sẽ rất đau lòng hay sao?

Bệnh viện

// January 30th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Ra khỏi bệnh viện (nhất là từ phòng cấp cứu) tự nhiên trong đầu xuất hiện 2 thái cực khác nhau: suy nghĩ tích cực và tiêu cực.

Một mặt thấy trân trọng mạng sống của mình hơn, thấy thật hạnh phúc khi mình đang sống khoẻ mạnh, thấy mình thật may mắn khi ko phải bị bỏ mặc nằm trên băng ca, đau đớn, khổ sở ở giữa trạng thái sống-chết bởi những vết thương trên cơ thể. Thời điểm đó chắc là khủng khiếp lắm, khg chỉ với bệnh nhân mà còn cả đối với người nhà, chạy ngược chạy xuôi, lo tiền viện phí, có tiền cũng chưa chắc được đối xử tốt, bình đẳng mà bình đẳng trong bv có nghĩa là thê thảm…! Nghĩ đến tự nhiên thấy yêu đời hơn.

Nhg mặt khác lại thấy sợ, tự nhiên khg muốn mình phải chết già, có lẽ sau 60 “lên đường” là vừa. Nhất lại là trong hoàn cảnh neo đơn ko chồng, ko con thì chỉ trở thành gánh nặng đối với người khác. Đã già vừa hết sức lao động vừa xấu xí mà lại còn bệnh tật, làm khổ người khác thì thôi xin cho được đi nhẹ nhàng…! Nghĩ đến tự nhiên thấy… ghê :-<
Mong cho ba của đứa bạn qua đc giai đoạn nguy kịch và khó khăn này. Ai từng nuôi bệnh thì sẽ đồng cảm với nhau ngay.
Mình cũng vẫn khg muốn chết già!

Chết là hết!

// January 29th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Có nhg người sống với nhau, khg nói chuyện với nhau thì thôi mà nói thì câu trước câu sau là cãi vã, cố chịu đựng nhau hay sao thì ko rõ nhưng thế mà lại sống với nhau cả đời (chắc phải trả cho hết nợ của nhau). Lại có nhg người bên ngoài tỏ ra ko có vấn đề gì nhưng bỏ nhau lúc nào hok hay. Sống gần những thể loại người như thế cũng thật là mệt… tinh thần, im lặng quá cũng làm bất ngờ, ồn ào quá cũng làm nhg ng xung quanh phải chịu đựng, chẳng ai muốn cứ phải nghe càm ràm nhau suốt, bỏ qua đc thì bỏ qua đi, chết chỉ mang thêm tức tưởi chứ ích gì, có kiếp sau cũng chẳng bao giờ gặp lại nhau đâu (1 kiếp thôi là đủ sợ rồi) Bởi nói, cho dù thế nào chăng nữa cuộc đời này vẫn cần lắm những yêu thương, sẽ chia lúc chúng ta còn thấy mặt nhau. Chết là hết, có chăng chỉ còn là sự hối tiếc của ng ở lại.

Xa nhất!

// January 29th, 2013 // No Comments » // 05. Messages

Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là sống và chết, mà là gần nhau mà không hiểu nhau .

Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là ở ngay trước mắt, mà là mến nhau lại không giữ được.

Khoảng cách xa nhất trên đời không phải mến thương lại không giữ được, mà là tình thương không được đáp …

Khoảng cách xa nhất trên đời này không phải là tình thương không được đáp, mà là đem trái tim lạnh giá của mình để đối với người yêu thương mình.

Người sống bên cạnh mình mà không thể hiểu mình , lại không thể yêu mến nhau và yêu mến nhau lại không thể nói ra được …

Đó mới là xa.

PHVsPjwvdWw+